| Chúa Nhật IV Phục Sinh |
| CHÚA LÀ CHÚA CHIÊN LÀNH |
| Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
Nhà thì phải có cửa. Cửa là nơi ra vào của ngôi nhà. Những con người ở trong ngôi nhà được ngôi nhà bảo vệ, bằng những vách tường và mái che. Đàng khác, những người trong ngôi nhà muốn thông ra thế giới bên ngoài thì phải qua cửa. Như vậy, cửa rất quan trọng của ngôi nhà. Hôm nay, trong bài Tin Mừng, Chúa nói Chúa là cửa chuồng chiên: “Vậy Chúa lại nói: Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ. Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào, thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá hủy. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10, 7 – 10). Chúa là cửa chuồng chiên. Nhờ Chúa, chúng ta được đi vào ở trong đàn chiên là Giáo Hội qua bí tích Rửa Tội. Khi chúng ta lãnh nhận bí tích Rửa Tội, chúng gia nhập Giáo Hội Chúa, là thành viên của Giáo Hội, là con cái của Chúa. Ở trong Giáo Hội Chúa, tức là chúng ta được ở trong đền thánh Chúa: “Có tường trong lũy ngoài hằng yên ổn, lâu đài danh thự mãi an vui” (Tv 122, 7), chúng ta được Chúa gìn giữ, bảo vệ, che chở chúng ta. Chúa bảo vệ, gìn giữ, chở che chúng ta bằng côn trượng của Chúa: “Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u, con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm” (Tv 23, 4). Côn trượng đó là uy quyền, là sức mạnh của Chúa. Điều ấy được thể hiện ra ở chỗ những luật lệ, kỷ luật Chúa ban để chúng ta tuân hành, tạo nên sức mạnh để chúng ta đi theo Chúa. Mặt khác, được ở trong Giáo Hội Chúa, chúng ta được Chúa dẫn đến ăn đồng cỏ xanh tươi, uống suối nước trong: “Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ, Người đưa tôi tới dòng nước trong lành, và bổ sức cho tôi” (Tv 23, 2). Nghĩa là, trong đời sống đức tin, Chúa lấy lời Chúa hướng dẫn, dạy dỗ chúng ta để chúng ta đi đúng đường lối của Chúa. Chúa không bao giờ dẫn chúng ta đi qua những nẻo đường khúc khủya, quanh co, trắc trở để chúng ta gặp hiểm nguy. Chúa dẫn chúng ta đi đường ngay nẻo chính để chúng ta gặp hạnh phúc, được sống muôn đời với Chúa. Hơn nữa, trên con đường đi đến hạnh phúc đời đời, Chúa nuôi dưỡng chúng ta bằng Mình Máu Thánh Chúa. Mình Máu Thánh Chúa là lương thực thiên liêng (Đó như là đồng cỏ xanh tươi, suối nước trong nuôi chiên) để Chúa cung cấp dưỡng chất, sức mạnh, nguồn sức sống trên đường lữ thứ trần gian. Nhờ đó, chúng ta mới đi trọn cuộc hành trình đức tin này: “Họ được no say yến tiệc nhà Ngài, nơi suối hoan lạc, Ngài cho uống thỏa thuê. Ngài quả là nguồn sống, nhờ ánh sáng của Ngài, chúng con được nhìn thấy ánh sáng” (Tv 36, 9 – 10). Như vậy, Chúa lấy lời Chúa làm ánh sáng để chúng ta thấy đường lối chúng ta đi, để chúng ta sẽ không bị vấp ngã trên đường đời. Thánh Thể Chúa là yến tiệc nhà Ngài, để khi lỡ chúng ta có vấp ngã vì tội lỗi, vì những đêm tối hãi hùng trong cuộc đời, chúng ta có sức để chúng ta chỗi dậy, tiếp tục tiến bước chứ chúng ta không bị đè nén, buông xuôi, bỏ cuộc: “Chúa đã nuôi con bằng sữa thiêng liêng là lời của Chúa. Chúa đã bổ sức con bằng bánh trường sinh là Mình Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa chúng con, Con Một chí thánh của Chúa. Chúa đã cho con được uống thỏa thuê chén rượu thần, tức là Máu ban sự sống mà Đức Giêsu đã đổ ra để cứu độ thế giới” (Bài đọc II KS St Gioan Đamát ngày 4/12). Do đó: “Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước, và chiên đi theo sau, vì chúng nhân biết tiếng của anh” (Ga 10, 3 – 4). Vậy, Chúa cũng là người chăn chiên (Chủ chiên) của chúng ta. Tất cả chúng ta là con cái của Chúa, chúng ta chỉ nghe tiếng Chúa hướng dẫn, dạy dỗ chúng ta mà thôi. Tiếng Chúa được thể hiện trong Kinh Thánh, trong những lời Huấn quyền của Giáo Hội. Đi theo tiếng Chúa, chúng ta không lầm đường lạc lối. Nếu chúng ta không theo tiếng Chúa mà đi theo những lạc thuyết, đam mê xác thịt, danh lợi thú, tham sân si…chúng ta sẽ bị rơi xuống hố diệt vong. Chúng ta sẽ là mồi ngon cho các con sói dữ. Chúng nó đang ở bên ngoài chờ chực vồ lấy, nuốt sống, ăn tươi chúng ta: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sử tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé. Anh em hãy đứng vững trong đức tin mà chống cự” (1Pr 5, 8 – 9a). Khi chúng ta sống là những người con ngoan của Chúa. Chúng ta sẽ không theo một ai cả. Bởi vì, ngoài Chúa ra, chúng ta không tìm đâu thấy hạnh phúc. Nhất là những lúc chúng ta bị thử thách, đau buồn…không gì có thể quyến rũ, lôi kéo chúng ta sa ngã, rơi vào chúng được. Do Chúa là chốn chúng ta ngương nhờ, thành lũy vững bền che chở chúng ta yên hàn, dù có cuồng phong, dù bão giông giăng đầy, chúng ta cũng không lo. Chúng ta có Chúa là chủ chăn của chúng ta. Lạy Chúa Phục Sinh, hôm nay là Chúa Nhật IV Mùa Phục Sinh, là Chúa Nhật Chúa Chiên Lành, đây cũng là ngày toàn thể Giáo Hội cầu nguyện cho ơn thiên triệu. Xin Chúa cho các chủ chiên của Chúa ở trần gian là các linh mục, luôn là những chủ chăn thánh thiện như lòng Chúa mong ước để nêu gương cho đàn chiên trong đời sống đạo. Xin Chúa cho nhiều bạn trẻ quãng đại hiến dâng đời mình trong đời sống tu trì để phục vụ Chúa, phục vụ Giáo Hội. Xin Chúa cho chúng con góp công, góp sức, cầu nguyện, đóng góp những hy sinh, chắt chiu đời sống vật chất xây dựng Giáo Hội. Xin Chúa cho tất cả chúng con tựa nép vào lòng Chúa, được Chúa yêu thương hoài, thương mãi và chúng con sẽ yên lòng giữ đạo Chúa, không còn phải lo lắng điều gì cả. Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Ðức Kitô, vị Mục Tử oai hùng của chúng con, đã khải hoàn tiến vào thiên quốc; xin cho chúng con là đoàn chiên hèn mọn cũng được theo gót Người vào chung hưởng hạnh phúc vô biên. Amen. |
|